
Làng nghề Hủ tiếu Mỹ Tho
Làng nghề Hủ tiếu Mỹ Tho
Khu vực
Tiền Giang
Loại hình nghệ thuật
Chế biến (Sợi hủ tiếu khô)
Thông tin tham quan
Giờ giấc: Phải đi thật sớm! Người dân bắt đầu tráng bánh từ 4-5 giờ sáng. Thời gian lý tưởng nhất là từ 6:00 - 9:00 sáng.
Địa chỉ chi tiết
Làng nghề hủ tiếu Gò Cát (xã Mỹ Phong, TP. Mỹ Tho, Tiền Giang) hoặc các lò hủ tiếu ven sông khu vực Cái Bè.
VỀ LÀNG NGHỀ
Hủ tiếu Mỹ Tho nổi tiếng khắp nơi, nhưng để hiểu linh hồn của món ăn, bạn phải đến làng nghề làm hủ tiếu. Nổi tiếng nhất là làng nghề Gò Cát (xã Mỹ Phong). Nơi đây là "xưởng" sản xuất ra những sợi hủ tiếu dai, thơm mùi gạo mới. Cả ngôi làng như được phủ một màu trắng tinh khôi của những vỉ hủ tiếu phơi dưới nắng.
LỊCH SỬ RA ĐỜI
Làng nghề làm hủ tiếu ở Mỹ Phong, đặc biệt là khu Gò Cát, đã có tuổi đời trên 100 năm. Nghề này bắt nguồn từ sự giao thoa văn hóa ẩm thực của cộng đồng người Hoa tại thương cảng Mỹ Tho sầm uất xưa. Tuy nhiên, người dân Gò Cát đã "Việt hóa" nó, tạo ra một sợi hủ tiếu mang bản sắc riêng.
Bí quyết nằm ở chính hạt gạo Gò Cát – một loại gạo thơm ngon đặc trưng của địa phương. Nghề làm hủ tiếu là nghề "cha truyền con nối", một nghề đòi hỏi sự cần mẫn tột độ. Người dân nơi đây phải thức dậy từ 3-4 giờ sáng để bắt đầu công đoạn xay bột, tráng bánh, kịp phơi cho "được nắng". Cả ngôi làng cứ thế âm thầm, bền bỉ giữ lửa nghề qua bao thế hệ, cung cấp sợi hủ tiếu trứ danh cho cả vùng Nam Bộ.
QUY TRÌNH CHẾ TÁC
Đây là một "vũ điệu của bột và nắng", nơi mồ hôi của người thợ kết tinh cùng tinh hoa của đất trời:
Tuyển gạo: Đây là yếu tố tiên quyết. Gạo làm hủ tiếu phải là gạo cũ (gạo đã để qua mùa), vì gạo cũ ít nhựa, khi làm sợi hủ tiếu mới dai, không bị bở nát.
Ngâm và Xay: Gạo được vo sạch, ngâm nước (gạo cũ phải ngâm rất lâu, có khi đến 18-24 tiếng) cho hạt gạo nở mềm. Sau đó, gạo được xay trong cối đá với nước để tạo thành một hỗn hợp bột nước trắng mịn như sữa.
Bồng bột: Bột nước được cho vào các túi vải, để lắng và gạn bỏ bớt nước chua, chỉ giữ lại tinh bột dẻo mịn. Sau đó, bột được pha loãng lại với nước sạch theo một "tỷ lệ vàng" mà chỉ người thợ lâu năm mới nắm rõ.
Tráng bánh: Đây là công đoạn "nóng" và đòi hỏi sự khéo léo nhất. Người thợ ngồi bên một lò hơi nước sôi sùng sục. Họ múc từng vá bột, láng thật nhanh, thật mỏng và đều tay trên một tấm vải căng trên miệng nồi. Bánh được hấp chín bằng hơi nước chỉ trong vài chục giây.
Phơi vỉ: Bánh chín được nhấc ra bằng một cây ống tre, trải nhanh lên những vỉ tre (hoặc vỉ lá dừa/lá chuối).
"Se nắng" (Phơi bánh): Những vỉ bánh ướt được mang ra sân phơi. Hủ tiếu phải được phơi dưới nắng giòn (nắng to) trong khoảng 5-7 tiếng. Nắng mặt trời không chỉ làm khô mà còn giúp sợi hủ tiếu trở nên dai và thơm một cách tự nhiên.
Cắt sợi: Khi bánh đã khô, người thợ gỡ bánh ra khỏi vỉ. Những tấm bánh tráng khô được xếp chồng lên nhau, đưa vào máy (hoặc dùng dao tay truyền thống) để cắt thành những sợi hủ tiếu nhỏ, đều tăm tắp.